Rượu bao nhiêu cho đủ, stt nhớ người yêu đêm không ngủ được viết bao nhiêu cho vơi nỗi sầu.

Đêm đã khuya người đang say giấc ngủ Tôi lòng buồn…trăn trở giấc không yên Bởi vì đâu mang nặng những ưu phiền Hay vì bởi tim mang nhiều nỗi nhớ…???

Đêm không ngủ tại mưa hay là gió. Hay tại vì cõi nhớ mông mênh. Bỡi bóng hình ai cứ mãi lấp lánh bềnh bồng. Trong trái tim trong đêm sầu thầm lặng. Không ngủ được chắc tại tim yêu quá. Đang lênh đênh theo trăng sóng mơ…


Trời đã khuya lắm rồi Nhớ em không ngủ được Lá trong vườn xào xạc Gió trăn trở thì thào Lẻ loi một vì sao Nhớ ai buồn nhấp nháy.

Đêm nay đã mấy đêm rồi. Qua không ngủ được rối bời ruột gan. Bậu gieo chi khúc bẽ bàng. Để qua nước mắt tuôn tràn không nguôi. Biết mình thân phận mồ côi. Chẳng dám đua đòi bằng chị bằng anh.

Mình không ngủ được Nếu giờ có điều ước, Ôm chặt lấy Người thôi.

Trắng đêm rồi sao lại không ngủ. Thức làm gì khi đêm dài lẻ loi. Miên man rồi, đêm trắng thương nhớ. Stt nhớ người yêu ai hiểu nỗi lòng khi ta trắng đêm. Gieo chi thương yêu, người xưa hỡi. Chia xa rồi, người giết cuộc đời ta.


Đêm nay gió thoáng mây sầu. Lá lòng một lá in sâu nỗi chờ. Bao mùa gặp gỡ trong mơ. Canh dài đêm nhớ thẫn thờ thời gian. Yêu đâu chẳng thấy nồng nàn. Thời gian chỉ thấy hoang tàn đắng cay.

Dạo bước trong nhà cả đêm nay. Trong lòng in vết một bóng ai. Thắm thoát canh dài không ngủ được. Bao nhiêu trà chén miệt mài vơi. Gọi khẽ tên em đứng lại ngồi

Chỉ có nỗi buồn phủ ngập sao. Chỉ có trong lòng chỉ mơ sao. Chỉ có từng đêm buồn không ngủ. Chỉ có thẫn thờ biết nói sao. Chỉ có nhớ em nhớ biết bao. Chỉ có từng đêm thấy nghẹn ngào.

Tình si thơ thẩn nhuộm đêm sương. Trải qua bao cảnh bao đoạn đường. Ngày đến đêm sang buồn không ngủ. Ngập cõi mong chờ ngập cõi thương.

Trời đã khuya lắm rồi Nhớ em không ngủ được Lá trong vườn xào xạc Gió trăn trở thì thào Lẻ loi một vì sao Nhớ ai buồn nhấp nháy.

Stt buồn về đêm anh viết. Đêm nay đã mấy đêm rồi. Qua không ngủ được rối bời ruột gan. Bậu gieo chi khúc bẽ bàng. Để qua nước mắt tuôn tràn không nguôi. Biết mình thân phận mồ côi. Chẳng dám đua đòi bằng chị bằng anh…

Đêm không ngủ miên man hoài nỗi nhớ. Lòng u buồn trăn trở mãi trong đêm. Nhớ về anh khắc khoải trái tim em. Hồn lạc lõng môi mềm sao nhạt nhẽo. Mối tình nồng luôn mòn mỏi ngóng theo. Có còn chăng quê nghèo anh vẫn đợi.

Có những đêm không ngủ. Ngước mắt nhìn trời cao. Gởi tình về bên ấy. Mắt ngời muôn ánh sao. Những dấu yêu chồng chất. Ngày một đầy thêm lên. Những nhớ thương chất ngất. Biết lấy ai bắt đền? Một mình em lặng lẽ…